Kéo cày giả nợ - Thành ngữ tục ngữ Việt nam

Kéo cày giả nợ - Thành ngữ tục ngữ Việt nam

  • 11:48 19/11/2021
  • Xếp hạng 4.4/5 với 17 phiếu bầu

Ngày xưa, có một người tên là Chu văn Địch làm nụng vất vả, cửa nhà đói kém, nhưng tính khí hiền lành, thật thà, nhân ái có đức. Trong cùng, có một nhà giàu thường cho người đấy vay nợ, năm nào cũng vậy, vay vay kém chất lượng giả đã phổ biến.

Nhiều năm làm ăn mất mùa, người ấy không trả được nợ, mà ông nhà giàu cũng không thấy hỏi tới. Mấy năm sau nguời đó chết đi nhưng nợ thì vẫn còn lại. Nên đến khi hấp hối còn trăn trối lại với con rằng:

kéo cày giả nợ

 

Nợ nần chưa giả được ai,

Hồn này thác xuống tuyền đài chưa yên.


Một đêm nọ, ông nhà giàu kia nằm mơ, nghe thấy tiếng người nói văng vẳng bên tai rằng:

Tái sinh chưa dứt hương thề,

Làm thân trâu ngựa đền nghì trúc mai.

Đến sáng khi thức dậy, thấy con trâu đẻ ra được con nghé trên lưng lại có hai chữ “Văn Địch”. Càng ngày Con nghé càng lớn nhanh, khôn ngoan, dễ bảo, cày bừa rất khỏe. Bên ngoài nhiều người biết chuyện, ai cũng bảo rằng:

Người ăn thì còn

Con ăn thì hết,

Đã đến lúc chết,

Hãy còn nhớ ơn.

Sau đó vài năm, hai đứa con Văn Địch khôn lớn lên, làm ăn công việc cũng khá hơn trước. Một hôm đang cày ngoài đồng, nghe thấy thửa ruộng gần đó có người bảo con trâu rằng:

- Văn Địch! Văn Địch! Nhanh chân, nhanh chân, kẻo đã tới trưa rồi.Nguồn truyện tại truyencotich.fun

Hai đứa con của Văn Địch nghe thấy tên bố, ngạc nhiên chạy sang bên ruộng hỏi, thì mọi người kể lại rằng:

- Con trâu này từ khi đượ sinh ra xuất hiện hai chữ "Văn Địch" trên lưng, mà phải gọi đúng tên nó như vậy thì nó mới chịu làm. Đến lúc về, 2 đứa con vội sang nhà ông nhà giàu hỏi chuyện, mở ý muốn mua lại con trâu, thì ông đấy bảo rằng:

- Trước, có tên Chu văn Địch vay nợ ta, không trả nợ được ta nhưng ta cũng không đòi. Có thể do đó, mà phải hoá kiếp làm thân trâu này để trả nghĩa cho ta. Đã mấy năm nay nó làm ăn chăm chỉ, trong nhà ta cũng được thịnh vượng hơn. Coi như nợ trả như vậy là đủ rồi. Nếu hai anh là con, muốn chuộc về thì ta sẽ để lại cho. Ta cũng lại trả văn khế cũ đem về mà hóa kiếp cho linh hồn cha.

Khi hai đứa con của Văn Địch chuộc được con trâu về, vừa đem bức văn khế ra hóa, thì con trâu lăn ra chết. Thế là Vậy là nó đã trả được sạch nợ kiếp trước rồi. Sau đó hai đứa con làm ăn mỗi ngày một phát đạt và giàu sang, ai cũng có bụng yêu bụng quí. Thấy truyện này, nhiều người mới đặt câu “Kéo cày giả nợ” thành câu thành ngữ.

Người ta lại còn phụ thêm một câu hát rằng:

Ở cho có nghĩa, có nhân,

Cây đức lắm chồi, người đức lắm con,

Ba vuông sánh với bảy tròn,

Đời cha nhân đức, đời con sang giàu

>> Đọc truyện cổ tích nhiều hơn nữa tại:

 
Cùng chuyên mục