Con trai Thần Sấm - Truyện thần kỳ, cổ tích Việt Nam hay nhất

Con trai Thần Sấm - Truyện thần kỳ, cổ tích Việt Nam hay nhất

  • 09:20 14/05/2021
  • Xếp hạng 4.6/5 với 5 phiếu bầu

Con trai thần Sấm sức khỏe phi thường, lại có tài hô mưa gọi gió… Nhờ có chàng, người dân các buôn làng Tây Nguyên biết làm ăn và biết thương nhau. Câu chuyện trong cuốn sách này là niềm ngưỡng vọng của dân tộc ta với vị thần Sấm đáng kính, đồng thời cũng phản ánh ước mơ ngàn đời cùa người dân một nước nông nghiệp – ước mơ chinh phục thiên nhiên.

Ngày xửa ngày xưa, Tây Nguyên vô cùng hoang vu, rừng núi trùng điệp, thú dữ kéo nhau đi hàng đàn. Con người khi ấy chưa biết làm nhà, cũng không biết phát rẫy làm nương. Họ thường tụ tập trong hang đá và chỉ biết bẫy thú và đào củ rừng để ăn.

Năm ấy thời tiết khắc nghiệt, mưa bão liên miên nên việc kiếm ăn rất khó khăn. Có một người mẹ vì thương các con bị đói, nên chẳng quản mưa to gió lớn, vẫn lặn lội đi khắp rừng tìm đồ ăn cho con.

Một ngày nọ, khi bà đang cặm cụi đào củ, bất ngờ trời tối sẩm lại, sấm chớp nổ, rạch ngang dọc khắp bầu trời. Rồi một tia sét loé lên, phóng xuống chỗ người mẹ khiến bà ngất lịm đi.  Khi tỉnh dậy, người mẹ kinh ngạc thấy một đám mây bồng bềnh ấm áp bao quanh mình. Thấp thoáng trong mây có bóng một người cao lớn. Người ấy cất giọng to như sấm bảo bà:

Con trai Thần Sấm

"Ngươi đừng sợ, ta là Thần Sấm đây! Giờ ngươi đã khoẻ lại rồi, hãy mau trở về đi!"

Người mẹ chưa kịp nói gì thì vị thần đã vụt biến mất. Từ sau hôm đó, người mẹ trở về thì mang thai, rồi sinh được một cậu con trai khỏe mạnh, kháu khỉnh. Nhưng cậu bé chưa kịp lớn khôn, thì người mẹ đã lâm bệnh nặng. Bà ốm đau liên miên, mỗi ngày một gầy mòn yếu ớt. Biết mình không qua khỏi, bà gọi con tới dặn dò:

"Không còn mẹ ở bên, con phải nhớ: khi gặp thú thì hãy chui vào hang, gặp sấm sét thì hãy gọi “Cha ơi!" nhé!

Nói xong, bà tắt thở. Cây rừng thương người mẹ, thương đứa trẻ mồ côi nên trút lá rào rào phủ kín thi thế bà. Quả rừng bảo nhau chín nhanh để cậu bé hái ăn cho khỏi đói lòng.

Một hôm mải chạy chơi với lũ chồn lũ nhím, cậu bé bị lạc đường không quay về được. Thế là cậu cứ đi lang thang mãi. Cây lá, hoa quả, dòng suối trong rừng là thức ăn nuôi sống cậu. Khi chân mỏi, cậu bé nằm lăn trên thảm cỏ mềm để nghỉ ngơi. Còn khi màn đêm buông xuống, cậu tìm đến những hang đá, hốc cây để ngủ. Cứ thế, cậu bé lớn dần lên. Thần Rừng dường như cũng thương nên đã che chở cho cậu; hổ dữ, sói đói chạy rông khắp rừng, nhưng không con nào dám đụng đến cậu.
Một buổi chiều, cậu bé đang lội dọc con suối nhỏ, mò ốc, bắt cá kiếm ăn. Bất chợt mây đen ùn ùn kéo đến phủ kín trời, sấm sét nổ đinh tai nhức óc. Cậu bé giật mình thét lên “Cha ơi!" rồi vứt hết ốc nhái bắt được, chạy nấp ngay vào một hang đá. Tiếng thét thảm thiết của cậu bé vang thấu trời xanh, vọng đến tai Thần Sấm. Ngay lập tức, ngài hiện ra trước cửa hang, nơi cậu bé đang sợ hãi nép mình sau tảng đá lớn, rồi gọi:

"Con trai ta đâu, mau ra đây với cha!"

Giọng thần to quá khiến cậu bé hoảng đến nín thở, im thin thít. Mãi đến khi thần dịu giọng, nói như vỗ về an ủi:

"Ta là cha con đây! Mau ra đây với cha!"

Cậu bé mới ngập ngừng thò đầu, hé mắt nhìn rồi từ từ bước ra. Thần Sấm cao đến nỗi cậu bé ngửa cổ đến mỏi nhừ mà vẫn không thể nào nhìn thấy mặt ngài. Thần cúi xuống trìu mến xoa mái tóc khét nắng của cậu bé, rồi ngài bế cậu đưa về động Tiên. Thần bước đi nhanh như gió cuốn khiến cậu bé sợ hãi nhắm nghiền mắt lại, đến khi không nghe tiếng gió rít bên tai nữa, cậu mới dám mở mắt ra nhìn.

Từ đó cậu bé được ăn cháo sữa bắp non, thịt lợn rừng nướng, được những ngọn lửa hồng sưởi ấm đêm đêm. Cậu bé lớn dần lên, khỏe mạnh, săn chắc như cây lim trong rừng. Một hôm, Thần Sấm dẫn cậu bé lên đỉnh núi cao chỉ cho cậu biết tên rừng, tên suối, nơi nào người Ê Đê, người Ba Na sinh sống, nơi nào người Mơ Nông, người Mạ ở...

>> Xem thêm: Truyện Cổ Tích Thần Kỳ - Thế Giới Truyện Việt Nam Dành Cho Bé

Thần còn dạy cậu dùng cây vót nhọn đầu để chọc lỗ tra hạt, dạy cho cậu biết bắn cung, phóng lao, làm bẫy thú... Thấy cậu bé ngày một lớn khôn, thông minh nhanh nhẹn, dạy đâu biết đấy, Thần Sấm vui lắm, ngài đặt cậu đứng lên cánh tay to lớn của mình và bảo:

"Con hãy chăm chỉ rèn luyện, sau này đem những điều cha dạy giúp con người làm ăn thì mới ấm no được."

Một ngày kia, khi cậu bé đã trở thành một tràng trai tuấn tú, tay đan gùi đã thạo, tay trói hổ đã khỏe, nhảy nhanh hơn sóc, luồn rừng giỏi hơn trăn, Thần Sấm trao cho chàng một cái trống bằng da hổ và một cái búa đá rồi dặn:Nguồn truyện tại truyencotich.fun

"Lần này, cha về trời, không xuống với con nữa đâu. Các bảo vật này sẽ thay cha giúp con và loài người ở xử này."

Dặn xong, thần bay luôn về trời. Chàng trai ngước nhìn lên trời xanh rất lâu để tiễn biệt cha rồi mới vác trống cầm búa leo lên đỉnh núi cao.

Từ đó trở đi, hằng năm vào dịp đầu tháng tư, trống kêu thì thùng, búa đập chan chát, sấm sét ì ùng, mưa rào rào trút xuống, đất đại màu mỠ hån lên khiến bắp xây hạt, lúa trĩu bông...


Tháng bảy, tháng tám, khi thấy dân các buôn làng mở hội mừng được mùa, chàng trai phấn khởi đánh trống liên tiếp gây ra những cơn dông bão thất thường khiến mưa trút xuống như thác, lũ tràn sông suối. Mọi người phải la ó, chàng mới giật mình ngừng tay.

Tháng giêng, hoa xuân tươi thắm nở khắp rừng, chàng trai thổi kèn lá gọi người thương thâu đêm rồi ngủ quên. Giấc ngủ của chàng kéo dài hết ngày nọ sang ngày kia làm sấm im tiếng, mưa không rơi hạt nào, đất đai khô nẻ, sông suối cạn khô. Ngủ đẫy giấc rồi, chàng trai mới tỉnh dậy. Chàng lại gióng trống thì thùng, sấm chớp lại nổi lên, mưa lại đổ xuống, lúa lại trổ bông, cỏ lại xanh tốt cho trâu bò tha hồ gặm.

Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày Thần Sấm về trời, chàng trai lại đến động Tiên, xin cha giúp cho dân buôn gần bản xa no ấm, cho chàng được khỏe mạnh như con hổ, con gấu trong rừng.

Rồi như được Thần Sấm mách bảo, chàng biết cách chỉ dạy cho dân bản làm nhà để ở, rèn dao phát nương làm rẫy, dùng trái bầu khô đựng nước. Chàng còn dạy cho các mẹ, các chị, các em biết tước vỏ cây dệt khố, váy, dạy các chàng trai luyện cung, phóng lao...

Nhờ chàng mà dân bản biết dùng voi kéo gỗ, biết bắt cá tôm. Và cả biết đào đãi vàng để đổi lấy gạo, muối... 

Cuộc sống ấm no hon, không/ai phải ở hang ở hốc nữa. Chế rượu cần được đặt giữa nhà để chia vui, để mời khách. Khắp nơi, dân bản đều ca ngợi công đức của chàng. Họ thường kể cho con cháu nghe câu chuyện về chàng và bảo:

"Nhờ có cha con Thần Sấm mà con người biết làm ăn và biết thựơng nhau."

Họ coi chàng trai tài giỏi như một vị thần và/gọi chàng là “con trai Thần Sấm." 

Vậy là câu chuyện Con trai thần sấm đến đây là hết rồi! Các bé hãy tiếp tục đọc và theo dõi nhiều truyện khác nữa trên truyencotich.fun nhé!

 
Cùng chuyên mục
Viên ngọc ếch - Truyện cổ tích thần kỳ hay cho trẻ

Viên ngọc ếch - Truyện cổ tích thần kỳ hay cho trẻ

Ngày xưa có anh chàng sinh ra trong một nhà giàu, nên rất được cha mẹ nuông chiề...

Sự tích ba vật thần kì - Truyện cổ tích thần kỳ ngắn

Sự tích ba vật thần kì - Truyện cổ tích thần kỳ ngắn

Câu chuyện ba vật thần kì kể về một chàng trai nghèo, mồ côi cha mẹ. Chàng phải...

Nguyễn Khoa Đăng - Truyện cổ tích đặc sắc hay nhất

Nguyễn Khoa Đăng - Truyện cổ tích đặc sắc hay nhất

Ngày xưa, có nội tán Nguyễn Khoa Đăng là người có tài xử đoán ngay từ khi còn là...

Truyện Thần thoại về Thần Lửa - Truyện thần thoại hay nhất

Truyện Thần thoại về Thần Lửa - Truyện thần thoại hay nhất

Tương truyền Thần Lửa là một bà già mặt mũi rất hung dữ. Người ta thường gọi là...

Nữ Oa nương nương đội đá vá trời - Thần thoại Trung Quốc đặc sắc nhất

Nữ Oa nương nương đội đá vá trời - Thần thoại Trung Quốc đặc sắc nhất

Câu chuyện thần thoại Trung Quốc Nữ Oa nương nương đội đá vá trời kể về công việ...