Thằng Quấy - Truyện cổ tích dân gian Việt Nam

Thằng Quấy - Truyện cổ tích dân gian Việt Nam

  • 08:05 14/05/2021
  • Xếp hạng 4.5/5 với 4 phiếu bầu

Ngày xưa, ở một làng nhỏ miền Nam có một thằng nhỏ gọi là “thằng Quấy”. Quấy ở với Chúa làng lâu lắm rồi. Giời rét cũng như giời nắng nóng, nó chẳng có gì che thân. Nó trần trùng trục như hòn đá. đá giữa dòng suối.

Chúa nuôi nhiều lợn, bắt Quấy phải trông coi. Một hôm, có con hổ trong rừng ra bắt một con lợn đi, Chúa làng gọi vào, đánh Quấy một trận dừ người.

Hôm sau, Chúa làng bắt Quấy phải đi bắt hổ về.

Quấy nói: “Hổ vừa khoẻ lại còn dữ lắm, tôi bắt thế nào được, nó cắn chết tôi mất.”

Chúa làng cau mày, hai lông mày to nhíu lại, tay giơ cái mác nhọn chía vào bụng Quấy nói: “Đi không tao đâm chết!”

Vợ con Chúa làng cũng hùa theo: “Không đi chúng tao đánh chết!”

Quấy vừa vào rừng thì gặp hổ. Quấy chào hổ và nói: "Hổ ơi, bây giờ đang giữa trưa, giời nắng, hổ có đi tắm với ta không?"

Vì giời nóng nực hổ ta đang há hốc mồm thở hồng hộc thì nghe Quấy nói vậy nên liền gật đầu đồng ý cùng đi ra suối với thằng Quấy mình trần trùng trục.

Trên bờ suối có một con rắn hổ mang nằm cuộn tròn, mình óng ánh như thêu chỉ ngũ sắc. Quấy cứ đứng xem không chịu xuống tắm. Hổ thấy lại nên hỏi Quấy xem gì mà xem mãi thế. Quấy chỉ con rắn và bảo hổ: “Ta phải coi giữ cái khố của Chúa làng phơi."

thằng quấy

Hổ ta cứ đòi thử. Quấy liền dặn hổ phải đợi cho Quấy đi thật xa rồi mới đượC đóng khố của Chúa làng.

Quấy đi xa rồi, hổ mới đến xách đầu con rắn hổ mang, quấn vào lưng mình. Con rắn hổ mang cắn hổ một cái thật đau. Hổ gầm lên một tiếng vang rung cả rừng, cả núi, rồi bỏ chạy. Con rắn trườn mình đuổi theo hổ. Trên đường về làng, Quấy gặp một tổ ong vò vẽ. Hổ chạy thoát thân, quyết đi tìm Quấy để cắn chết nó. Thấy hổ, Quấy nhanh trí chỉ vào tổ ong vò vẽ, nói: “Hồ đừng làm ồn, đứng im mà nghe trống của Chúa làng."

Hổ khoái lắm, đòi đánh trống làng cho bằng được. Quấy lại giao hẹn với hổ, phải đợi cho Quấy đi thật xa mới được đánh trống của Chúa làng. Quấy đi xa rồi, hổ mới đưa một chân trước gõ vào tố ong vò vẽ. Đàn ong bay ào ra đốt hổ, đau như gai đâm. Nó tối tăm mặt mũi, gầm lên một tiếng và bỏ chạy tiếp. Nhưng hổ chạy tới đâu, ong đuổi theo tới đó.

Quấy đã chạy tới gần làng, thấy có hai cái cây to, gió thổi hiu hiu mát, hai thân cây cọ vào nhau kêu như tiếng sáo. Quấy liền leo lên ngồi đợi hổ. Hổ gặp Quấy định cắn chết ngay. Nhưng Quấy bình tĩnh nói: “Khoan đã! Để nghe ông giời thổi sáo, rồi hổ hẵng cắn ta." Hổ nghiêng đầu nghe, quả nhiên thấy tiếng sáo du dương, thánh thót. Hổ lại doạ cắn chết Quấy nếu Quấy không cho hổ ngồi lên cây nghe.

Quấy bước xuống. Hổ vừa trèo lên thì gió cũng vừa lúc thổi mạnh, hai thân cây kẹp hổ lại. Hổ đau quá gầm lên: “Đau quá! Đau quá!"

Quấy đứng xem hổ bị kẹp giữa hai thân cây, vui sướng vỗ tay kêu. Dân làng nghe tiếng hổ gầm, lại thấy tiếng Quấy kêu, người vác gậy, người cầm dây, chạy cả ra. Một ông lão râu bạc, khố thêu đỏ trèo lên, trói hổ lại. 

Mọi người khiêng hổ về nộp cho Chúa làng. Quấy ở với Chúa làng, mỗi ngày một khổ. Cả nhà Chúa làng đua nhau đánh, mắng Quấy. Ông lão râu bạc, khố thêu đỏ khuyên Quấy lên kêu với ông Giời, ông Giăng, chắc các ông sẽ giúp được.

Quấy ngồi lê cây đa, một trận gió to bỗng nổi lên,cuốn cây bay lên cao. Quấy mình trần trùng trục, ôm chặt lấy thân cây, trông xuống dưới mặt đất chỉ còn thấy mờ mờ núi rừng. Rồi cây đa bay vào trong những đám mây trắng như bông, liệng bên những ngôi sao to lớn, sáng rực. 

Tới trước cổng giời cao vút, toàn vàng chói loá mắt, cây bỗng dừng lại. Quấy bước vào. Gió mát và ấm. Quấy thấy người nhẹ lâng lâng. Các sao trên giời thấy thằng bé mình trấn trùng trục, mặt ngơ ngác thì bàn tán xôn xao. Một vì sao chỉ đường cho Quấy đến chỗ ông Giời, ông Giăng ở vườn thượng uyển.

Cuối bãi cỏ đằng xa, ông Giời, ông Giăng đang cãi nhau rất kịch liệt. Ông Giời mặc áo đỏ rực, ông Giăng thì mặc áo xanh nhạt, nhưng mặt hai ông đều bừng bừng như lửa cháy. Ông Giời nói: “Mức nắng của tôi rất vừa cho dân làng phơi khô lúa mà đem giã gạo."

Ông Giãng lại nói: "Mức nắng của tôi phải khiến mọi thứ chết hết mới thôi."

Quấy sốt ruột quá chạy lại can.

Rồi một hôm, mặt Giăng lại ghen với mặt Giời vì được dân làng coi trọng hơn. Thể là đang đêm Giăng làm ra một buổi nắng rất dữ, khiến cho cây, cỏ, hoa màu của dân làng héo hắt. Quấy tức lắm, lấy tay gạt hai ông ra hai bên. Nhưng Giăng càng lồng lộn làm nắng to hơn. Những tiếng kêu than, khóc lóc của dân làng dâng lên ẩm ẩm như sóng bể.

Quấy nằm bên gốc cây đào tiên, vắt tay lên chán nghĩ kế. Rồi Quấy chạy lại rủ hai ông đi thăm bể cho khuây khoả. Quấy dẫn hai ông đi trên bãi cát vàng, xa xa là bể xanh rờn, êm ả. Giời và Giăng đang say xưa ngắm nhìn bể.

Quấy lùi lại đằng sau, bốc một nắm cát sẵn trong tay. Lừa lúc ông Giăng vô ý, Quấy chạy lên trước, ném cả vốc cát vào mặt ông. Mặt Giăng đang đỏ rực như lửa, bỗng mờ mờ đi, sáng nhạt nhạt, dịu dàng, mát mẻ, hiền lành. 

Quấy lại theo cây đa trở về dưới đất. Đêm hôm ấy, gió mát trăng thanh, Quấy ngủ bên ông lão râu bạc, khố thêu đỏ bên suối chan hoà ánh giăng. Ông lão nói: "Một độ, Giời đã đốt cháy ban ngày, Giăng lại đốt cháy ban đêm, cỏ cây chết hết. Nhưng bây giờ thì Giăng đã dịu mát, cây cỏ lại tươi rồi. Thì ra là nhờ Quấy cả."

Hôm sau, Quấy trở về nhà Chúa làng. Chúa làng đánh Quây một trận đòn đau. Chúa làng được tin trong rừng mây có một con voi dữ, hệ thấy người là quấn vòi lại đập chết. Chúa làng bảo Quấy vào rừng bứt mây về làm nhà, để voi đập chết Quấy, hòng trừ hậu hoạ.

Quấy mình trần trùng trục chạy lên rừng. Quấy đang bứt mây thì con voi dữ ấy đến. Voi chun cái vòi lại, chĩa hai cái ngà thẳng lên, hỏi Quấy: "Này, thẳng Quấy không cha không mẹ, mày bứt mây để làm gì?".Nguồn truyện tại truyencotich.fun

"Bứt mây để trói tôi."

"Sao mày lại tự trói mày?"

"Vì sắp có động đất, giời sập, phải lấy mây trói lại mới sống được."

Nghe thấy vậy, voi hoảng sợ, bốn chân run bắn lên. Voi đòi Quấy trói mình, Quấy làm ra vẻ lo âu, ngần ngại không chịu trói. Voi lấy vòi quấn hờ vào người Quấy, quắc mắt quát: “Thằng Quấy không cha không mẹ, mày mà không trói, tao quật chết bây giờ"

Quấy lắc đầu trả lời: “Ông to, tôi nhỏ, làm sao bứt mây cho đủ trói?"

"Tao cũng bứt, mày trói giùm cho!"

Nói xong, voi quăng cái vòi to tướng bứt mây, chỉ một lát đã được một đống mây cao.

Quấy lấy hết đống dây mây trói chặt voi vào một gốc cây to bằng mười người ôm. Trói xong. Quấy bảo voi rống thử xem dây có đứt không. Voi rống một hơi thật dài, làm đứt ba dây. Voi cuống lên, bảo Quấy trói lại đến khi không đứt dây nào mới thôi.

Bấy giờ Quấy mới nói: “Không có động đất, sập giời gì cả. Tao trói mày thật chặt rồi tao thiến mày. Không thiến thì mày dữ lắm, làm hại dân làng."

Quấy thiến voi xong, có một đàn quạ đông như kiến chui qua lỗ thiến, vào trong cái bụng lớn rộng của con voi, ăn ruột nó. Quấy đứng nấp trong bụi cây, rình cho quạ vào hết rồi nhảy ra lấy lá nhét vào lỗ hổng, nhốt đàn quạ trong bụng voi.

Quấy bẻ nứa cắt đứt dây mấy chung quanh còn voi to lớn, cao lênh khênh, cái bụng phình ra phập phống. Quây bứt một cành cây trèo lên lưng voi, đập vào bụng nó. Đàn quạ bên trong hoảng sơ kêu "quạ quạ" rồi râm ran vỗ cánh bay, thế là voi cũng bay lên.

Voi bay khỏi rừng, bay qua suối, bay về làng. Dân làng chạy ra. nhìn thấy Quấy cưỡi voi bay nhanh vun vút, ai nấy đều nhảy nhót vui mừng. Gần đến nhà Chúa làng thì Quấy cho voi hạ xuống.

Chúa làng, cùng vợ và đàn con cùng tươi cười chạy ra, xin Quấy cho bay thử. Quấy bảo cả nhà Chúa làng trèo lên lung voi và dặn: “Chúa làng cầm cành cây đập vào mình voi thì voi sẽ bay lên. Muốn bay đi đâu cũng được. Nhưng ra đến bể thì phải mở nút lá ở chỗ thiến cho voi hạ xuống uống nước thì nó mới bay lâu được."

Chúa làng lấy cành cây đập vào bụng voi, đàn quạ bên trong hoảng sợ kêu “quạ quạ". Con voi bay lên khỏi mặt đất. Nhìn xuống dưới đất, thấy rừng, thấy núi, thấy sông đẹp quá, Chúa làng thích chí cười khanh khách. Vợ con Chúa làng chỉ chỉ, trỏ trỏ cười ngặt nghẽo. Chúa làng nói: “Ra bể còn đẹp nữa!"

Chúa làng đập mạnh vào mình voi, nó bay vút ra bế. Bế mệnh mông, xanh biếc, sóng nhấp nhô trắng xoá như bạc. Ra đến giữa bể, Chúa làng cúi xuống, mở nút lá dưới bụng voi. Đàn quạ liên bay vù cả ra, kêu “quạ quạ" râm ran, đen kịt cả giời bể. Bụng con voi đang phập phổng bỗng tọp lại. Voi không bay nữa, sa nhào xuống bể, lôi theo cả nhà Chúa làng chìm nghỉm dưới vực sâu thăm thẳm.

Quấy và ông lão râu bạc, khố thêu đỏ cùng dân làng đứng trên bờ bể. Nghe sóng réo báo tin Chúa làng chết, mọi người reo lên vui sướng.

Ông lão công kênh Quấy. Mọi người đi theo cùng nhảy, cùng hát, như ngày làng có hội.

>> Đọc ngay: Truyện cổ tích Việt Nam nổi tiếng nhất

 
Cùng chuyên mục
Sự tích cây mít - Truyện cổ tích Việt Nam chọn lọc

Sự tích cây mít - Truyện cổ tích Việt Nam chọn lọc

Ngày xửa ngày xưa, có đôi trai gái yêu nhau tha thiết, hứa hẹn thề ước yêu nhau...

Video truyện Chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng Tổng

Video truyện Chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng Tổng

Ngày xưa có một người học trò nghèo nhưng học giỏi, được Thiên đình rất chú ý. T...

Video: Sự tích con bọ hung - Cổ tích loài vật

Video: Sự tích con bọ hung - Cổ tích loài vật

Ngày xưa trời ở thấp lắm, thấp đến mức người trần gian giơ chày lên giã gạo cũng...

Truyện Ba cô con gái - Truyện cổ tích Việt Nam hay nhất

Truyện Ba cô con gái - Truyện cổ tích Việt Nam hay nhất

Ngày xưa, có một người đàn bà nghèo sinh được ba cô con gái. Bà rất yêu thương c...

Truyện Chàng ngốc đi học - Truyện cổ tích Việt Nam hay nhất

Truyện Chàng ngốc đi học - Truyện cổ tích Việt Nam hay nhất

Truyện chàng ngốc đi học kể về xưa kia có một anh chàng mồ côi cha, rất hiền làn...

Truyện Vàng lấy con vua - Truyện cổ tích Việt Nam đặc sắc nhất

Truyện Vàng lấy con vua - Truyện cổ tích Việt Nam đặc sắc nhất

Truyện cổ tích Vàng lấy con vua kể về ngày xửa ngày xưa có một em bé tên là Vàng...