Điều ý nghĩa - Quà tặng cuộc sống ý nghĩa

Điều ý nghĩa - Quà tặng cuộc sống ý nghĩa

  • 06:04 19/04/2020
  • Xếp hạng 4.1/5 với 15 phiếu bầu

Cách đây vài năm, chúng tôi có nuôi một chú chó con thuộc giống Lab, nó tên Blue và được chúng tôi hết sức yêu quý. Tuy nhiên, vì mọi người trong gia đình tôi đều quá bận rộn với công việc cũng như chuyện học hành nên điều hiển nhiên là Blue không nhận được sự quan tâm và chăm sóc đúng mực. Thế là chúng tôi quyết định sẽ tìm và gởi Blue cho một gia đình nào đấy có thể chăm sóc nó tốt hơn, dẫu rằng đó là một quyết định không hề dễ dàng.

Tôi hỏi thăm những người quen ở nhà thờ và cả ở nơi làm việc để tìm một gia đình thích hợp cho Blue. Một đồng nghiệp cho tôi biết cô có một người bạn và con chó cưng của người này vừa mới chết. Gia đình cô ấy cũng đang tìm nuôi một con chó con khác. Tôi có biết gia đình này. Người chồng tên là Frank còn người vợ tên là Donna – một bác sĩ làm việc tại bệnh viện địa phương. Theo như lời đồng nghiệp của tôi thì mấy đứa trẻ ở gia đình ấy rất thích nuôi chó và chúng rất nhớ chú chó cưng vừa mất của mình. Có vẻ như đây là nơi thích hợp nhất cho Blue.

Tôi gọi điện nói chuyện với Donna, và bà ấy rất vui mừng về việc nhận Blue về nuôi. Tôi thu xếp để ngày hôm sau – thứ Sáu – chồng tôi sẽ mang Blue đến cho bà ấy. Frank cho chồng tôi địa chỉ nhà của họ – số 412 phố Adams. Frank cũng cho biết ông sẽ ở nhà cả ngày để sửa lại mái nhà, do đó chồng tôi nên lưu ý đến những chiếc thang dựng trong sân để tìm nhà dễ hơn.

điều ý nghĩa

Sáng hôm sau, chồng tôi bế con Blue đặt vào trong xe. Buổi chia tay của chúng tôi được an ủi phần nào vì chúng tôi biết rằng Blue sẽ được đến sống với một gia đình tuyệt vời.

Donna và Frank sống cách chúng tôi khoảng một giờ đi xe, đối diện với một thị trấn lớn. Chồng tôi tìm thấy một ngôi nhà với con số 412 hiện lên khá rõ và còn có một chiếc thang dựng ở sân trước. Bế con chó con trong tay, chồng tôi bước lên thềm nhà và gõ cửa. Không có tiếng trả lời. Anh ấy chờ thêm một chút nữa rồi lại tiếp tục gõ cửa.

Một người đàn ông ở khu vườn bên cạnh hỏi vọng sang chồng tôi: Anh đang tìm ai thế?.

Frank, chồng tôi trả lời.

Ồ, ông ấy đã đến bệnh viện rồi, người đàn ông nói. Tôi không biết khi nào ông ấy mới về.Soup for the Grieving Soul

Chồng tôi hơi bực mình. Frank đã nói là ông sẽ ở nhà cả ngày mà. Có lẽ ông ấy phải đưa Donna đến bệnh viện làm việc. Thế nhưng chồng tôi không thể chờ được. Vì sau đó có một cuộc hẹn nên anh phải đi. Hẳn là nét mặt chồng tôi có chút gì đó thay đổi nên người đàn ông ở khu vườn bên cạnh lại hỏi: Có chuyện gì vậy chàng trai?.

Chồng tôi giải thích mọi chuyện, thế là người hàng xóm nói rằng ông sẽ giúp chồng tôi giữ con Blue cho đến khi Frank về nhà. Khu vườn của người hàng xóm có hàng rào bao quanh, nên ông-ấy nói rằng con Blue sẽ không sao cả. Ông ấy là một người đối xử tốt với mấy con chó của mình, vì vậy chồng tôi nghĩ rằng mọi việc rồi sẽ ổn thôi. Thế là anh gởi con chó lại cho người hàng xóm để đi đến buổi hẹn.

Thứ Hai tuần sau khi tôi đến công ty làm việc như thường lệ, cô bạn đồng nghiệp hỏi tôi: Thế chị đã đổi ý về việc cho con Blue rồi à?.

Tôi ngạc nhiên trả lời: Không, sao chị lại hỏi như vậy?.

À, Donna nói với tôi là hôm thứ Sáu vừa rồi chị đã không mang con Blue đến. Họ nghĩ rằng khi thật sự phải chia tay nó, chị đã nghĩ lại và không đành lòng để nó đi.

Tôi nói với cô bạn đồng nghiệp rằng chắc chắn chúng tôi đã mang con Blue đến nhà họ rồi. Sau đó tôi gọi cho Donna và kể lại việc có một người hàng xóm của bà nhận trông coi con Blue giúp cho đến khi Frank trở về.

Nhưng Frank ở nhà cả ngày mà!, bà ấy khẳng định. Và tôi không hề nghe những người hàng xóm nói gì cả.Nguồn truyện tại truyencotich.fun

Chuyện kỳ lạ gì đang xảy ra thế này? Sau cùng, chúng tôi cũng phát hiện ra rằng hôm ấy chồng tôi rẽ sai đường và đã đến căn nhà số 412 ở con đường kế đó. Trước đó không lâu đã có một cơn bão quét qua, vì thế nhiều người phải mang thang ra ngoài sân để sửa mái nhà và máng xối. Không lý nào người đàn ông trong ngôi nhà đó cũng tên là Frank?

Thế là vợ chồng tôi lên xe và lao đi để xem chuyện gì đã xảy đến với con Blue của mình. Chúng tôi nhận ra ngay là lần trước chồng tôi đã vượt quá xa con đường cần đến. Đến được ngôi nhà mà lần trước anh đã để con Blue lại, chúng tôi gõ cửa.

Một người đàn ông chừng sáu mươi tuổi có khuôn mặt đỏ ửng ra mở cửa cho chúng tôi. Khi nghe chúng tôi giải thích rằng chúng tôi đang tìm lại con chó con đã được gởi ở đây hồi tuần rồi, đàn ông trả lời: Ồ, ý anh là con chó mà Frank đã đặt mua đấy à?. Khi hiểu ra người đàn ông ở căn nhà số 412 trên đường này cũng tên Frank, chúng tôi liền giải thích về sự nhầm lẫn của mình. Nghe xong, gương mặt của người đàn ông chợt tối sầm lại. Tôi hỏi: Có chuyện gì rồi à? Con chó có bị làm sao không?.

Ồ, con chó vẫn không sao. Thực ra thì nó rất tuyệt. Nhưng….à, tôi hy vọng không phải anh muốn lấy lại nó. Ông ta nói một cách nghiêm túc. Như hiểu được thắc mắc của chúng tôi, người đàn ông nói tiếp: Hôm thứ Sáu khi anh mang con chó đến đây, ông bạn hàng xóm của tôi là Frank đang nằm bệnh viện. Trước đó, khi đang làm vườn thì ông ấy bị lên cơn đau thắt ngực, nên vợ ông ấy phải đưa ông ấy vào bệnh viện. Nhưng Frank không bao giờ trở về nhà được nữa. Ông ấy đã mất vì chứng nhồi máu cơ tim vào chiều thứ Sáu. Đó là một cú sốc kinh khủng cho gia đình ông ấy, vì thế tôi quyết định không làm phiền gia đình họ cho đến khi mọi chuyện tạm lắng xuống một chút. Hôm qua, tôi đã mang con chó con qua nhà họ. Khi tôi gõ cửa, cô con gái lớn nhất của Frank ra mở cửa. Tôi nói với cô bé rằng cha của cô có đặt mua một con chó con, nhưng vì hôm ấy cha cô không có ở nhà nên tôi đã nhận giữ giúp con chó. Tôi nói tôi không biết phải làm gì với con chó con ấy khi mà giờ đây mọi chuyện trong nhà họ đã có chút xáo trộn

Cô con gái không thể nào tin nổi. Cô ấy nói:

‘Cha cháu đã đặt mua một con chó con ư? Đây là con chó của cha cháu sao?’. Rồi cô bé đưa hai tay đón lấy con chó. Tôi trao con chó cho cô, cô ôm con chó thật chặt vào lòng, dụi cả mặt mình vào lông của con chó rồi bật khóc.

Tôi không biết phải nói gì nữa, do đó tôi chỉ đứng yên đó. Sau một lúc, cô bé ngước lên nhìn tôi và cám ơn tôi. Cô ấy nói: ‘Bác không biết nó có ý nghĩa với cháu như thế nào đâu. Cháu rất hạnh phúc vì mình còn có được con chó của bố.’ Con chó con bắt đầu ngọ nguậy, cố liếm mặt cô bé bằng mọi cách. Gương mặt cô bé tràn ngập tình yêu thương.

Ngạc nhiên về câu chuyện người đàn ông vừa kể, tôi quay sang chồng và nói: Giờ thì chúng ta không thể nào lấy con Blue lại được rồi anh ạ. Người đàn ông cũng gật đầu đồng tình. Người anh em, có một số điều có ý nghĩa như thế đấy. Tôi cho rằng con chó ấy đã được đưa đến đúng chỗ rồi đấy.

>> Xem ngay: Quà tặng cuộc sống ý nghĩa

 
Cùng chuyên mục
Con gà mái và những lời nói dối - Truyện ngắn ý nghĩa

Con gà mái và những lời nói dối - Truyện ngắn ý nghĩa

– Con phải chạy ra cửa hàng ngay thôi – Mẹ tôi bảo – Tối nay mẹ định nấu thịt gà...

Hãy sống để tự hào về mình của ngày hôm qua - Truyện ngắn ý nghĩa

Hãy sống để tự hào về mình của ngày hôm qua - Truyện ngắn ý nghĩa

Cuộc sống có rất nhiều thứ khiến tâm trí mỗi người phải bận rộn suy nghĩ, tính t...

Đôi ủng cao su và nhưng chiếc kem - Quà tặng cuộc sống Việt Nam

Đôi ủng cao su và nhưng chiếc kem - Quà tặng cuộc sống Việt Nam

Khi còn nhỏ, tôi rất thích ăn kem. Tất nhiên, kem là thứ mà đến bây giờ tôi vẫn...

Người hùng của tôi - Truyện ngắn ý nghĩa

Người hùng của tôi - Truyện ngắn ý nghĩa

Vào tuổi thiếu niên, chợt tôi nhận ra mình chẳng có nét nào giống bố cả. Bố...

Mẹ ơi! - Quà tặng cuộc sống Việt Nam

Mẹ ơi! - Quà tặng cuộc sống Việt Nam

Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cự...

Tình yêu tạo nên lẽ sống - Truyện ngắn ý nghĩa

Tình yêu tạo nên lẽ sống - Truyện ngắn ý nghĩa

Tôi chỉ mới 12 tuổi, nhưng tôi đã biết buồn và rất sợ cái chết mỗi khi nghĩ đến...