Truyện Thầy lang bất đắc dĩ - Truyện cổ tích Việt Nam hay nhất

Truyện Thầy lang bất đắc dĩ - Truyện cổ tích Việt Nam hay nhất

  • 05:59 19/04/2020
  • Xếp hạng 4.2/5 với 0 phiếu bầu

Mời các bạn và các em cùng đọc câu chuyện Thầy lang bất đắc dĩ để thấy được sự thông minh, lém lỉnh của anh nông dân. Anh chỉ là một người nông dân không hề biết chữa bệnh nhưng nhờ tài trí của mình mà anh đã chữa được bệnh cho công chúa và giải quyết được đám dân giả vờ bệnh nặng nữa. 

              

Thầy lang bất đắc dĩ nói về một anh chàng làm nghề cày ruộng tên là Tân. Anh ta là một người thông minh nhưng tính tình có phần nhút nhát, lại hay phũ phàng với vợ. Người vợ căm ghét lắm và quyết tâm lúc nào có dịp thì phải báo thù cho bõ ghét.

Một hôm nọ người vợ đang đi chợ thì nghe thấy văng vẳng có tiếng loa nói: "Triều đình đang cần tìm người có tài chữa bệnh mời về triều chữa bệnh sẽ được thưởng nhiều quan lộc hậu hĩnh". Hỏi mọi người, chị mới hay biết đó là sứ giả của triều đình đang đi tìm thầy lang giỏi về cứu chữa cho công chúa bị hóc xương. Thấy cơ hội báo thù đã đến, không chần chừ người vợ bèn tìm gặp sứ giả, nói:

- Thưa ngài! Tôi biết trong làng này có một thầy lang chữa bệnh giỏi như thần, có thể chữa bệnh cho cả những người sắp chết.

Đi thông báo suốt mấy ngày chẳng gặp một ai, nay được người đàn bà ấy mách sứ giả lấy làm mừng, vội hỏi:

- Hay quá! Có thật thế không?

- Thật đấy! Nhưng ông thầy này cũng kì lạ lắm, không muốn tự nhận mình là thầy lang, luôn luôn giả bộ ngờ nghệch. Hễ có ai nhờ chữa bệnh thì bao giờ cũng sẽ chối đây đẩy, chỉ có dùng roi đánh mới chịu nhận và mới chữa mát tay.

- Thế thầy lang ấy hiện giờ ở đâu? 

- Ngài cứ đi theo con đường này dẫn ra đồng. Thấy người đàn ông nào râu cá trê, đang cày trên ruộng khoai với một con bò đen thì chính là vị thầy lang ấy. Tên thầy ấy là Tân.

Sứ giả cùng mấy người lính hầu vội rẽ ra đồng thấy người đúng như lời người đàn bà ấy mách, sứ giả lễ phép nói:

- Chúng tôi vâng theo thánh chỉ xin mời thầy về triều đình để chữa cho công chúa đang bị hóc xương đã ba ngày nay.

Anh chàng Tân ngạc nhiên lấy làm lạ, bèn đáp:

- Ô hay! Các quan nhầm rồi, tôi quê mùa dốt nát, có biết làm thuốc chữa bệnh bao giờ đâu, mà tôi cũng đâu phải là thầy lang.

Nhớ lời dặn của người đàn bà, sứ giả toan dụng võ để chèn ép ngay, nhưng cũng cố đấu dịu một chút:

- Xin thầy đừng giấu nghề! Việc này là việc cấp bách và theo lệnh của hoàng đế, xin thầy hãy vui lòng cùng chúng tôi tiến kinh. Người bệnh lại là công chúa con vua cháu chúa, không nên từ chối.

- Tôi nói thật mà! Hàng ngày tôi chỉ tay cày tay cuốc, làm gì biết đến việc hệ trọng như việc xem bệnh bốc thuốc đâu.

Nghe những lời khăng khăng từ chối của chàng trai, sứ giả nghĩ bụng: "Thật là thân lừa ưa nặng, phải dùng roi vọt mới mời được". Sứ giả bèn thét lính ra roi đánh cho túi bụi. Tân không chịu đựng nổi chục roi nên vội vã kêu lên:

- Thôi thôi, tôi xin các quan hãy ngừng tay. Tôi là thầy lang đây!

Sứ giả vui mừng vội cho Tân lên ngựa phi về kinh thành, đưa vào buồng của công chúa.

Cái xương còn mắc ở cổ, khạc mấy cũng không chịu ra, công chúa như đang nằm chờ chết. Tân không phải thầy lang nên bối rối không biết phải làm thế nào.

 "Hừ, hay ta thử làm trò cười cho công chúa một chút xem sao?". Nghĩ vậy, anh bèn làm ra trăm trò kiểu ngộ nghĩnh như anh vẫn từng quen gây cười trước đám đông hàng xã ngay trước mặt công chúa. Chưa đến trò thứ ba thì công chúa và bọn cung nữ hầu hạ xung quanh đã bật cười ngặt nghẽo hết cả. Và rồi cái xương mắc trong cổ công chúa đã văng ra lúc nào không hay. Thế là hết bệnh, mọi người ai nấy đều trầm trồ kinh ngạc. Nghe tin công chúa khỏi bệnh, nhà vua và cả hoàng cung lật đật chạy vào mừng cho con gái và tíu tít cảm ơn thầy lang. Vua vui mừng liền phong cho Tân chức thái y, sai người lấy vàng bạc mũ áo ban thưởng. Anh chàng Tân bụng bảo dạ rằng "Ta chỉ dùng một mẹo nhỏ, cũng do may mắn mà lành, thật đúng là chó ngáp phải ruồi. Vậy nên ta phải cố mà từ chối, thà về quê cày ruộng cuốc đất còn hơn là ở đây có ngày mang họa vào thân". Bèn đáp:

- Tâu thưa bệ hạ, hạ thần thực sự là một kẻ quê mùa dốt nát không biết đến việc thuốc thang. Vậy nên, xin bệ hạ hãy nhường chức tước ấy cho các vị lang y giỏi khác, còn hạ thần chỉ xin bệ hạ cho phép thần được trở về quê nhà cày cuốc.

Tính tình kỳ lạ ấy của thầy thuốc nhà vua vốn đã được sứ giả cho biết, ngài bèn quát thị vệ ra roi.

Sợ quá vậy là Tân cuống quít quỳ xuống xin nhận mũ áo.

* * *

Nghe tin có thầy lang đại tài được vua đón về kinh đô, mới chữa một vụ hay như thần, các con bệnh kinh niên khó trị từ bốn phương kéo nhau về tìm, hy vọng được thầy lang ra tay cứu chữa. Chẳng bao lâu số người tìm đến đã tăng lên tới tám mươi người. Họ cứ đứng trực trước cửa ngọ môn đợi thầy ra mặc cho lính có đuổi đến mấy cũng không chịu đi. Biết tin này, nhà vua gọi Tân tới và bảo:

- Dân chúng còn có người đau khổ là lòng ta chưa thể yên lòng. Vậy nhà ngươi hãy đem tài thánh y của mình gắng chữa cho con dân của ta được khỏi bệnh 

Tân vô cùng lo lắng, vội vàng đáp:

- Tâu thưa bệ hạ, hạ thần tài hèn chẳng có gì, mà con bệnh nan y ngày tới càng đông, làm sao thần có thể chữa xuể.

Nhà vua hất hàm ra lệnh cho bọn thị vệ chuẩn bị roi vọt đánh Tân. Thấy vậy, không còn cách nào khác Tân đành nhắm mắt nhận lệnh mà không dám chối từ. Nhưng để có thể tiện xem bệnh và có thời gian suy nghĩ, anh cũng xin vua cho mình được ra ở riêng cùng với bệnh nhân. Vua bèn ra lệnh cho lính đưa thầy cùng các bệnh nhân đến sở dưỡng tế của kinh kỳ để điều trị.

Khi đã được đứng riêng một mình cùng với tám chục bệnh nhân nan y. Tân liền sai đóng cửa lại, ra lệnh cho lính gác cổng chỉ cho người ra mà không cho vào. Rồi sai người sắp củi đốt một đống lửa thật to giữa sân, chàng dõng dạc lên tiếng:Nguồn truyện tại truyencotich.fun

- Chữa bệnh cho các ngươi là một chuyện rất vất vả, song ta xin gắng hết sức. Ta có một loại thuốc thần hiệu vô cùng. Đó là cho thiêu một người sống, lấy tro người ấy luyện thuốc trong ba tháng. Sau khi luyện xong thì thuốc ấy sẽ "bách bệnh tiêu tán, vạn bệnh khai trừ", thần diệu không thể nói hết. Tục đã có câu: "Liều một người, cứu muôn người" là thế! Vậy trong số các ngươi đây, ai là người bệnh nặng nhất thì hãy chịu hy sinh tấm thân mình, tình nguyện để ta thiêu sống, luyện thành "hảo dược" chữa lành cho bảy mươi chín người còn lại. Nào! Ai đó chịu liều thân, hãy bước đến bên đống lửa này!

Các bệnh nhân đang hăm hở, giờ nghe thầy nói vậy thì rụt cả lại, ai nấy kinh hoảng, sắc mặt tái mét. Tân lại tiếp lời:

- Nào, mau lên đây. Trừ những ai bệnh nhẹ hoặc chưa đến nỗi nào, còn trong số những người bệnh nặng, người nào nặng nhất, hãy theo gương người xưa, chịu hi sinh thân mình để phước lành cho con cháu. Vậy ai là người bệnh nặng nhất, ra đây nào!

Không một ai nhúc nhích. Tân lại dồn dập hỏi:

- Có lẽ những người ở đây chưa biết bệnh của mình đến đâu. Vậy  thì các ngươi hãy để cho ta khám từng người một rồi chọn một người nặng nhất.

Tân chỉ vào một người bệnh đứng gần và hỏi:

- Nào ngươi lại đây. Ta trông nhà ngươi xanh xao vàng vọt này chắc là sức yếu lắm rồi.

Người kia run lập cập rụt rè lẩn đi nói.

- Thưa ngài, tôi khỏe lắm ạ!

- Thế thì nhà ngươi vào đây làm gì?

Hắn lật đật lùi dần ra phía cổng rồi bỏ chạy.

Tân lại tiếp tục chỉ vào một người thứ hai.

- Nhà ngươi có vẻ hom hem tợn, bước lên đây cho ta bắt mạch xem.

Hắn ta chẳng những không bước lên mà còn lui lại phía sau, mặt cố giấu đi vẻ nhăn nhó, đáp:

- Không, bệnh của tôi đã nhẹ đi nhiều! Nói rồi hắn cũng lẩn mất.

Cứ như thế, số bệnh nhân đã vơi hẳn đi. Đến người cuối cùng vừa chạy ra cổng thì đúng lúc nhà vua cũng vừa từ xa tới. Vua nhìn hắn và hỏi:

- Nhà người vừa rồi bệnh nặng lắm kia mà, mà giời đã lành rồi ư?

- Hắn đáp: “Tâu thưa bệ hạ, kẻ hạ thần đã đỡ nhiều rồi ạ!”

Nhà vua bước vào sở dưỡng tế đúng lúc đã sạch bóng bệnh nhân, người khen ngợi Tân hết điều. Sau đó, đã cho phép chàng trở về quê quán làm ăn. Vợ chàng đã không thể ngờ rằng cách báo thù của mình lại làm cho chồng trở thành “thầy lang bất đắc dĩ” được quan cao lộc hậu.

>>> Đọc thêm các câu chuyện khác tại Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam cho bé !

 

 
Cùng chuyên mục
Video: Sự tích ngày và đêm

Video: Sự tích ngày và đêm

Ngày xửa ngày xưa, Mặt Trăng, Mặt Trời và Gà Trống cùng sống với nhau trên trời....

Video: Đồng tiền Vạn Lịch - Cổ tích Việt Nam yêu thích

Video: Đồng tiền Vạn Lịch - Cổ tích Việt Nam yêu thích

Ngày xưa có một người lái buôn tên là Vạn Lịch. Hắn ta buôn to, giàu có vào hạng...

Video: Sự tích Thỏ tai dài đuôi ngắn - Cổ tích hay

Video: Sự tích Thỏ tai dài đuôi ngắn - Cổ tích hay

Trong một khu rừng nọ, có một con cọp dữ và một con heo rừng hung hãn. Cọp và he...

Video: Cứu vật vật trả ơn

Video: Cứu vật vật trả ơn

Ngày xưa, có một anh chàng không có tài nghề gì cả, chỉ được cái hiền lành hay t...

Video: Sự tích con Thạch sùng

Video: Sự tích con Thạch sùng

Ngày xưa, có hai vợ chồng một người nghèo khó tên là Thạch Sùng. Họ sống chui rú...

Video: Sự tích con Sam

Video: Sự tích con Sam

Ngày xưa có hai vợ chồng một người đánh cá nghèo. Một hôm người chồng ra khơi vớ...